$888
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của vé số 18/9. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ vé số 18/9.Tối đó cả nhà ngồi xếp bằng quanh nồi lẩu bốc khói thơm điếc mũi. Cậu Tám còn xách qua chai rượu chuối hột lai rai với ba. Cậu hỏi tôi ở ngoài Trung vậy có biết ăn lẩu mắm không? Tôi gật đầu, ở Sài Gòn thỉnh thoảng ra quán cũng có ăn. Cậu nói, "Ăn lẩu mắm mà vô quán máy lạnh, ngồi bàn cao, xung quanh người ta đi lại ì xèo thì còn gì là lẩu mắm nữa. Nè, để cậu chỉ bây ăn nghe. Ăn lẩu mắm là phải ngồi ngoài sân hay ngồi gần mé sông gió mát rượi như vầy nè. Rau ăn lẩu đừng có ăn mấy rau mà người ta đóng bao bán siêu thị. Phải là rau kèo nèo, bông lục bình, bông súng, so đũa, điên điển, rau muống đồng, rau má, rau đắng, lá hẹ rồi có bắp chuối bào nữa… Kể ra cũng mười mấy, hai chục loại rau đó bây. Bỏ mỗi thứ vô nồi, sao cho đủ vị chát, đắng, ngọt, giòn… Bỏ vô nồi đừng để rau sôi lâu quá, nó mềm hổng ngon. Vớt một đũa rau, há miệng thiệt to rồi nhai". "Nè" - ông đưa tay gõ nhẹ vào đầu gối tôi - "Ăn lẩu mắm đừng có giữ kẽ. Ăn mà từ tốn, hiền lành quá sao mà ngon được. Cứ nhoàm nhoàm, cứ hào sảng, cứ há miệng thật to mà nhai mà ăn. Gỡ miếng cá chấm nước mắm me rồi cắn bụp trái ớt thiệt cay nữa. Rồi nhấp ngụm rượu nữa, ta nói nó đã".️
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của vé số 18/9. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ vé số 18/9.Nó chở ông vòng ra chợ mua ít hương hoa, trái cây. Ông phải làm một mâm lễ cầu hồn người chết đưa về căn miếu ông dựng gần mé nước. Ông lặng yên suốt chặng đường đi không buồn cất tiếng, nó biết ông đang day dứt vì không cứu được người còn sống trở về.️
Đã vào hè. Ve sầu râm ran ngâm khúc nhạc buồn muôn thuở. Bỗng nghe man mác nhớ một thời thơ ấu xa xôi! Bạn bè giờ tứ tán. Nghe bác bảo vệ nói cô H. đã nghỉ hưu, theo chồng về B.Đ mấy năm rồi! Hồi đó cô dạy văn. Cô thương mình lắm! Ngày ấy cô mới ra trường, vậy mà hơn ba mươi năm rồi! Thời gian như nước chảy qua cầu, như bóng câu qua cửa… Đôi lúc soi bóng trong gương hoặc nhìn tấm ảnh bạn chụp hình mình đưa lên Facebook, bỗng bồi hồi, thảng thốt bởi sự tàn phá rất vô tình của thời gian! Nhiều người đã nói đến thời gian với những cảm nhận vui buồn khác nhau. Đúng là thời gian như con ngựa bất kham luôn, vẫn luôn phi nhanh về phía trước, bỏ lại phía sau cho ta mãi mãi là những kỷ niệm và ký ức…️
"Cà ri cũng là món được khách thích nhất ở quán tôi, nhưng các món khác khách cũng ủng hộ nhiều lắm. Những món này tôi tự nấu, tự tìm tòi, nghề dạy nghề chứ không học ai, nấu ở nhà người thân khen ngon nên mình nấu cho khách như vậy", bà chủ cười, tâm sự.️